VÕ SƯ – ĐẠI LỰC SỸ HÀ CHÂU

Võ sư đại lực sĩ Hà Châu là một người có sức mạnh phi thường, một trong số ít những cao thủ hàng đầu về ngạnh công và là chưởng môn của môn phái Thiếu Lâm Hồng gia chính tông tại miền Nam Việt Nam.

Cuộc đời và võ nghiệp
Võ sư Hà Châu sinh năm 1927 tại Ba Xuyên (nay là Sóc Trăng). Được phụ thân là Hà Chung khai tâm võ thuật từ lúc lên 5 tuổi, đến khi lên 9 tuổi ông lại được cha gửi sang Hồng Kông theo học Thiếu Lâm Hồng gia phái cùng chưởng môn đương thời là Trình Luân. Đây là võ phái tương truyền xuất phát từ thiền sư Chí Thiện, một trong 5 cao đồ của Thiếu Lâm Tự đã trốn thoát khi chùa bị các võ tướng nhà Thanh hỏa thiêu. Thiền sư Chí Thiện đã truyền tuyệt đỉnh võ công Thiếu Lâm phái của mình cho đồ đệ Hồng Hy Quan, một đệ tử của Hồng thuyền hội quán. Hồng Hy Quan đã không làm hổ danh sư phụ khi phát triển sở học thành một trong những hệ phái Thiếu Lâm danh gia lừng danh [1] với những bài quyền như Ngũ hình quyền, Thập hình quyền, Hổ hạc song hình quyền, Dạ hổ xuất lâm quyền, Xà miêu hạc quyền và một trong những báu vật trấn môn là bài Thiếu Lâm Phá sơn Hồng gia quyền.

Trong suốt 15 năm ròng rã khổ luyện dưới sự chỉ dạy tận tình của danh sư tại Hồng Kông, võ sư Hà Châu đã học hầu hết thập bát ban võ nghệ, đạt trình độ cao về nội công và ngoại công nên có thể dùng tay chẻ đá, xé gỗ, hoặc cho xe lớn cán qua thân thể một cách tự nhiên, đồng thời tinh thông các bài quyền và binh khí của Thiếu Lâm Hồng gia. Trong số những công phu ông luyện thành giai đoạn này có Thiên cân trụy (hay Thiên cân tạ), một trong Thiếu Lâm thất thập nhị huyền công. Ông kể, khi tập môn Thiên cân trụy, sư phụ bắt ông nằm ngửa và lấy tấm ván 8 phân ngang 6 tấc dài 12 mét quấn ngang nhiều dây xích đè lên người. Qua hơn chục năm luyện tập công phu này, sức chịu của ông đã lên tới trên 15 tấn.

Sau khi trở về miền Nam Việt Nam, ông cùng võ sư Minh Cảnh, người từng vô địch quyền Anh ở Đông Nam Á trong thập niên 1950, lập đoàn lưu diễn từ miền Nam tới miền Trung. Võ sư Cảnh đấm bốc, Hà Châu biểu diễn công phu và giao đấu với những con bò khỏe nhất.

Trong nhiều năm sau đó, võ sư Hà Châu mai danh ẩn tích, lui về Mỹ Tho sống bằng nghề tiện cho Xí nghiệp dệt Hồng Gấm. Đến năm 1974, bạn thân của võ sư là hiệu trưởng trường trung học Tân Dân ở Mỹ Tho đã đưa ông vào làm giám học. Đầu năm 1975 người bạn này cũng đề bạt ông làm hiệu trưởng trường Dân Trí tại Cái Bè. Trong nghề phay tiện, năm 1976 ông được cấp bằng sáng chế “máy phay biên dạng thoi” đạt kỹ thuật bậc 7/7 khi là công nhân xưởng cơ khí dệt Bến Nghé, Bình Thạnh. Cũng ở đây, trong hàng chục năm ròng rã ông nghiên cứu sáng tạo một dụng cụ tập công phu Thiên cân trụy bằng phương tiện đơn giản dựa trên nguyên lý đòn bẩy rất hiệu quả. Từ ngày ông chế tạo thành công máy tập này, có vài đệ tử của ông luyện Thiên cân trụy đã có thể chịu được tới 5-6 tấn, ông rất lạc quan tin rồi trong số học trò của mình sẽ có người chịu được một lực nâng vượt ông sau này.

Năm 1985, sau 30 ngày biểu diễn ở Thủ Thừa Long An theo lời mời của phòng văn hóa thông tin huyện, võ sư Hà Châu bị buộc phải rời khỏi huyện vì những công phu của ông khiến người ta kinh ngạc, cho rằng không thể có ở người bình thường và theo lời ông kể lại, mọi người đã cho rằng “thầy bùa Hà Châu mang tà giáo vào huyện”. Năm 1987, sau 45 ngày huấn luyện cho xã đội An Phú ở Thủ Đức, ông cũng bị buộc phải ra đi theo lệnh khẩn của ông chủ tịch cùng một lý do như ở Long An nói trên. Năm 1988 võ sư quay lại An Khánh biểu diễn và gặp lại các học trò cũ. Đất lành chim đậu, ông đã ở An Khánh cho đến bây giờ. Trong những năm này ông còn tham gia Hội võ cổ truyền Thành phố Hồ Chí Minh, một hội võ có bàn tay gây dựng của ông từ những ngày đầu mới thành lập năm 1975.

Trước năm 1957 võ sư đã từng nhiều lần biểu diễn công phu thượng thừa tại Nhật Bản, Đài Loan, Hồng Kông. Những năm 1990, ông “mang chuông đi đánh nước người”, lưu diễn ở châu Âu với chuyến du hành đến Liên Xô năm 1990 và Ý năm 1991. Trong lần biểu diễn tại Liên Xô, ban tổ chức lo tất cả cưa, ván, búa, đá, gạch thẻ, dừa khô để ông biểu diễn các công phu đặc dị, trong đó có công phu đưa xe lu nặng cán qua người. Nhưng đến giờ chót xe không đưa vào được vì cửa nhà hát quá nhỏ. Tại Ý, võ sư đã có hơn một tháng rưỡi biểu diễn và giảng dạy võ thuật tại thủ đô, và cả miền Bắc, miền Trung nước Ý. Chuyến đi Ý ông được nhận rất nhiều tiền thù lao, nhưng khi về nước tay trắng vẫn hoàn tay trắng, vì những người chịu trách nhiệm giữ hộ tiền cho ông đã “quên gửi lại”. Về nước, ông suýt bị chủ nhà cắt hợp đồng cho thuê, nhưng may có học trò của ông là võ sư Đồng Văn Hùng bên Bỉ biết tin đã quay về Việt Nam giúp thầy mua căn nhà mới.

Sau 45 năm gắn liền cùng nghiệp võ với hàng trăm lần phô diễn tuyệt đỉnh công phu khiến khán giả phải đứng tim vì hồi hộp, năm 1997 lão võ sư đã làm lễ “rửa tay gác kiếm”, quay về đời thường sinh sống bằng nghề rèn binh khí. Ở tuổi 81 ông vẫn luyện tập và lao động cật lực từ sáng tới chiều. Ông cũng chứng tỏ năng lực “văn võ song toàn” của bản thân khi thử sức trên nhiều lĩnh vực như điêu khắc, hội họa, thơ Đường, viết thư pháp với bút lực mạnh mẽ thuộc hàng hiếm có với phong cách thư họa ông từng luyện khi học võ ở Hồng Kông hồi trẻ. Đôi khi ông lại “tái xuất giang hồ”, như sự có mặt đầy ấn tượng của ông trong 10 phút của chương trình “Cửu Long hội ngộ”, một chương trình biểu diễn võ công và múa rồng quy tụ các võ sư nổi tiếng Việt Nam và nước ngoài diễn ra tại Nhà thi đấu Quân khu 7 Thành phố Hồ Chí Minh tối 17 tháng 9 năm 2006.

Võ sư Hà Châu đã truyền dạy sở học của mình cho rất ít đệ tử, trong đó có cả đệ tử người nước ngoài là Philippe Gaudin, một cao đồ người Pháp, người sau này thành lập website về võ sư Hà Châu và môn phái Thiếu Lâm Hồng gia nhằm tôn vinh ông. Còn ở miền Bắc tại Hà Nội, dưới sự truyền dạy của cố võ sư Tô Tử Quang hay còn gọi là cụ Sú Tàu, đã khiến những đặc thù của Thiếu Lâm Hồng gia như đòn thế ngắn, nhanh, cương mãnh, chặt chẽ, liên tục kết hợp với bộ tấn di chuyển thấp, vững trãi được nhiều người biết đến và theo học. Tuy nhiên, võ sư Hà Châu không mở võ đường vì cho rằng học võ phải chọn đúng người có đức. Ông cũng hiểu rằng, một mai khi ông nằm xuống, mọi công phu tuyệt kỹ của ông sẽ bị chôn vùi, vì các con ông lo mưu sinh không ai nối nghiệp cha và các võ sinh của ông hầu hết đều không có đủ thời gian, điều kiện để khổ luyện. Ông cho rằng mình ít nhiều đắc tội với tiền nhân hậu thế của võ phái vì điều đó và khát khao mong mỏi trước câu hỏi không lời đáp, rằng có ai sau ông sẽ làm được những điều ông đã từng làm?!

Kỳ tích công phu

Người dân Việt Nam ở Cà Mau, Gia Định, Cần Thơ và Gò Vấp đều đã từng nghe danh hay chứng kiến tận mắt năng lực thượng thừa của võ sư Hà Châu, một con người với vóc dáng mảnh khảnh rất Á Đông không hề cao to lừng lững như một đô vật. Rất nhiều lần ông khiến mọi người kinh hãi và thán phục khi để cho những chiếc xe đò chở 40 đến 50 người lăn bánh ngang qua người ông.

Năm 1957, một kỷ niệm buồn với võ sư, trong một hội chợ khi người dân chen chân nhau xem ông thi triển công phu Song mã phanh thây, hai tay ghì chặt dây xích giữ hai chiếc xe tải chạy về hai hướng ngược nhau khiến bánh xe quay tít tại chỗ mà xe không thể nhúc nhích, chiếc cầu Thị Nghè Sài Gòn đã bị sập khiến một số người bị thương và bị chết.

Năm 1958, tại bờ hồ Xuân Hương, Đà Lạt, ông nằm cho 10 chiếc xe khách mỗi xe chở 50 khách lần lượt cán qua người, trong một chương trình nhằm giúp ban tổ chức thu tiền cứu trợ các nạn nhân bị chết do sập cầu Thị Nghè năm 1957.

Năm 1961, tại Trà Vinh võ sư đã biểu diễn công phu cho một xe lu để cán đá làm đường nặng hơn 12 tấn chạy lên người ông khiến mọi người như đứng tim, nín thở vì tưởng có thể ông sẽ bị nghiến nát dưới bánh xe to lớn và cứng như sắt này. Đây cũng là một trong những lần biểu diễn kéo dài 3 phút nguy hiểm nhất của võ sư, mà theo ông thú nhận, ông chỉ còn có thể chịu đựng được khoảng 30 giây nữa trước khi có thể bị xe nghiến “bẹp như tờ giấy”. Bởi vì người lái xe ấy, một người Việt gốc Miên, do mất bình tĩnh đã khiến xe bị tắt máy khi đang lăn trên người ông. Dư luận đồn rằng có thể có âm mưu ám sát ông, tuy nhiên, theo lời ông nhận định, đây chẳng qua do anh lái xe đã quá sợ hãi, vì trước khi diễn anh lái xe còn cột càng gạt đất lên và bỏ bớt củi (xe chạy bằng củi) cho xe bớt nặng. Danh hiệu “võ sư đại lực sĩ” gắn với tên tuổi của võ sư Hà Châu có lẽ xuất phát từ lần biểu diễn này.

Vào năm 1962, tại Cà Mau, võ sư Hà Châu đã dùng tay không xiết cổ một con bò mộng hung dữ. Lần biểu diễn tại Cà Mau này, bò mộng phải đi thuê nhưng chủ bò đề ra yêu cầu không được làm bò chết, chỉ giữ cho nó chổng vó lên trời. Tuy nhiên, trong nhiều lần biểu diễn màn bẻ cổ bò tại Cà Mau, Đà Nẵng sau này, đã có lần ông bẻ gãy cổ làm bò bị chết và phải đền cho người chủ.

Sau năm 1975 dân chúng Sài Gòn không còn gặp lại con người có sức lực phi thường huyền thoại này nữa, và ai cũng tưởng vị võ sư đã qua đời (nhưng như đã nói trên, đây là giai đoạn ông về Mỹ Tho sống bằng nghề rèn tiện). Bất ngờ vào năm 1988, nghĩa là mãi 13 năm sau, võ sư Hà Châu lại xuất hiện và lần này con người siêu đẳng ấy lại khiến cho đồng bào thán phục khi ông dùng tay không để đóng những cây đinh dài vào gỗ rồi lại dùng 2 ngón tay kẹp đinh nhổ ra như người ta dùng kìm nhổ đinh vậy. Với công phu Bạt đinh công này, ông đã khẳng định nội công thượng thừa của mình vang dội cả trong Nam lẫn ngoài Bắc.

Tại sân vận động Hàng Đẫy Hà Nội trong thập niên 1990, võ sư Hà Châu đã từng biểu diễn những công phu tuyệt đỉnh, như bay người lên dùng một ngón tay (Nhất dương chỉ) chọc thủng quả dừa khô được tung lên trên không, hay dùng cạnh tay chặt sợi dây buộc vào hai dóng mía dựng hai bên, sợi dây đứt nhưng các dóng mía không hề bị đổ.

Trong một pha biểu diễn về khả năng lạ lùng của thuật khinh công, võ sư Hà Châu đã nằm trên 12 cái siêu bằng đất đồng thời còn cho đặt lên người 150 kg đá tảng. Sau đó một người dùng búa tạ đập cực mạnh lên các đá tảng ấy cho vỡ nát mà các siêu đất ở dưới thân mình ông không bị sứt mẻ gì.

Ngoài ra, võ sư Hà Châu còn nhiều lần dùng cần cổ của mình uốn một thanh sắt dày làm nhiều vòng quanh cổ mà ông không hề hấn gì, hoặc dùng hộp sọ cứng như thép húc vào những bức tường cứng chắc xây dựng toàn bằng xi măng, đá tảng khiến bức tường bị thủng toác một lỗ rất sâu. Sau này, khi đã cận kề tuổi 70, có lúc ông định diễn tiết mục mang tên “Quả bom tấn” tại Câu lạc bộ Phan Đình Phùng: ông nằm dưới đất, phía trên dùng ròng rọc kéo tảng đá nguyên khối nặng 300 kg lên hết độ cao của mái nhà rồi chặt dây thả xuống ngay ngực ông đang vận khí đề công khiến tảng đá vỡ tan. Nhưng trước đó mấy ngày báo chí rùm beng chuyện “đại lực sĩ Hà Châu bị bỏ bom”, xét thấy quá nguy hiểm, những người có trách nhiệm đã không đồng ý cho ông biểu diễn tiết mục này.

Gần đây nhất, khán giả Thành phố Hồ Chí Minh lại tận mắt chứng kiến phong độ xứng danh kỳ nhân thiên hạ của võ sư Hà Châu ở tuổi 85 (ngày 17 tháng 9 năm 2006) khi ông biểu diễn công phu Thiết đầu công, dùng đầu phá tan ba viên gạch và chặt gãy chân ghế trong chương trình “Cửu long hội ngộ” do nhạc sĩ Hoài An cũng là người hâm mộ võ thuật đứng ra tổ chức với sự tài trợ của công ty VN game online tại sân vận động thể dục thể thao quân khu 7 của quân đội tại thành phố Hồ Chí Minh.
Những câu nói đáng chú ý

Tôi không thích thượng đài với những võ đài tự do không có các quy chế thể thao như hồi những năm trước, thập niên 70. Tôi thích biểu diễn hơn: Thực tế võ sư ít thượng đài nhưng những lần dụng võ của ông trước những lời thách đấu đều khiến khán giả không bao giờ quên: Năm 1958 tại Đà Lạt, sau khi khi biểu diễn công phu cho hàng chục chiếc xe lăn qua người, ông nhận lời thách đấu và đã dùng Thiết sa chưởng đánh gãy chân một võ sĩ người Campuchia có biệt danh “Thiết cước”, vốn nổi tiếng với cú đá thần tốc và cứng như sắt có thể hạ gục được trâu bò. Hoặc năm 1960 võ sư so găng với Tăng Bình ở Chợ Lớn. Khi Tăng Bình khoe đã học được nhiều đòn cước độc và đòi tỷ thí với võ sư, ông đã dùng chính đòn thế của Bình để trị Bình trước đông đảo quan khách do Bình mời đến tham dự và sau khi hô hấp nhân tạo cho Bình xong, ông lặng lẽ ra về.

· Người Ý gọi tôi là “ummo” (người ngoài hành tinh), nhưng tôi nói tôi chỉ là người Việt Nam: Nhận định sau chuyến ông lưu diễn tại Ý năm 1991.

· Võ nghiệp không nuôi nổi tôi, nhưng tôi nhớ quá và trở lại. Vả lại, tôi là chưởng môn nhân của Hồng gia, không truyền lại võ học mà môn phái sở đắc, tôi đắc tội với sư phụ, với tổ sư Hồng Hy Quan: Võ sư nói về lần tái xuất giang hồ năm 1985, sau nhiều năm ông giã từ nghiệp võ để theo nghề phay, tiện kiếm sống tại Mỹ Tho.

· Tôi không mở võ đường vì võ sinh chân chính trước hết là một người đức độ, sau mới là võ công: Trả lời phỏng vấn về việc “sao ông không mở võ đường để truyền lại tuyệt học” của phóng viên Ngọc Hoàng trên báo Sổ tay Võ thuật số 57.

· Các em học võ bây giờ phần lớn chỉ là lên đấu để đoạt huy chương. Nhiều em học xong, bước ra ngõ là quên mất tình thầy trò. Học võ nhưng nhiều em lại tỏ ra khá ngông nghênh, ngang tàng bởi thiếu một chữ “NHẪN”: Trả lời phỏng vấn khi xuất phát từ chuyện “thật giả khó phân” của một số người mãi võ, một số phóng viên đã hỏi quan niệm của ông về chữ “Đạo”, đạo đức và tư cách của người học võ ngày nay.

Đánh giá của thế giới
Trong chuyến lưu diễn và giảng dạy võ thuật tại Ý năm 1991, được thưởng thức những công phu đặc dị do ông thi triển, người Ý đã kinh ngạc thán phục gọi ông là “ummo”, tức “người ngoài hành tinh”.

Trong cuốn sách Những người có khả năng siêu phàm do Nhà xuất bản Kindersley ấn hành năm 1991 tại London và tái bản năm 1992 tại California, võ sư Hà Châu được xếp vào một trong ba kỳ nhân thế giới với những tuyệt kỹ công phu nói trên. Hai người còn lại là một thuật sĩ Yoga (người Ấn Độ) chôn sống dưới cát cả tháng trời vẫn khỏe và võ sư Hohen Soken ở quần đảo Okinawa Nhật Bản biểu diễn quyền thuật trên tấm ván mỏng thả trên mặt nước.

Thêm:

Nói đến những môn công phu đặc dị, trong làng võ nước ta dân trong nghề thường nhắc đến Võ sư – Đại lực sĩ quốc tế Hà Châu. Ông là người duy nhất ở Việt Nam lấy thân “lót đường” cho xe lu 12 tấn cán qua. Ông đã từng đi biểu diễn tại nhiều nước như Nhật, Italy, Nga, Trung Quốc, Canada… và được người dân bản xứ đặt biệt hiệu là “Ummo” (người ngoài hành tinh).

Những tuyệt kỹ công phu
Lực sĩ Hà Châu sinh năm 1924 tại thị xã Sóc Trăng trong gia đình con nhà võ. 5 tuổi, ông được thân phụ truyền dạy võ thuật và tỏ ra là người có tư chất thông minh với nghiệp này. 9 tuổi, gia đình gửi ông sang Hong Kong thụ giáo với võ sư Trình Luân (trưởng môn phái Thiếu Lâm Hồng Gia của tổ sư Hồng Huy Quang vốn là một cao đồ của Thiếu Lâm Tự lập ra đầu thế kỷ 18). Gần 20 năm khổ luyện, ông được thầy cho đi biểu diễn ở nhiều nước châu Á và được khán giả cổ vũ cuồng nhiệt. Năm 1957, ông được thầy cho “xuống núi” và truyền trao chức trưởng môn Thiếu Lâm Hồng Gia. Về nước, ông cùng võ sư Minh Cảnh lập đoàn đi lưu diễn khắp nơi. Danh tiếng Đại lực sĩ Hà Châu vang dội qua những lần biểu diễn công phu đặc dị mà người xem trước đây chưa từng thấy. Trong đó phải kể đến chiêu Thiết xa trưởng – dùng lòng bàn tay ép vỡ trái dừa khô và đóng đinh 20cm vào tấm ván cứng dày 3cm, rồi dùng hai ngón tay nhổ bật cây đinh lên. Kế đến, ông dùng bàn tay uốn sắt bản quanh cổ, bẻ gãy sắt chữ U, xé đôi bộ bài 52 lá và dùng hai ngón tay bóp nát trái cau.

Đặc biệt là màn “khống chế song xa” tại hội chợ Thị Nghè cuối năm 1957. Sau khi nhận lời “thách đấu”, ông vận khí rồi ra hiệu cho hai chiếc xe ca (loại 50 chỗ ngồi) đề-pa chạy về hai hướng đối nghịch nhau. Hàng trăm người xem nín thở, nhìn hai sợi dây xích căng như muốn xé đôi thân thể ông…, nhưng nhiều phút trôi qua, những bánh xe chỉ quay tít trên mặt đường và ông đã thành công với màn khống chế song xa ngoạn mục. Sau khi xem ông biểu diễn chiêu này, nhiều người không tin đó là sự thật.

Với chiêu Thiết Thủ công, ông dùng đầu húc bể tường gạch, gối đầu lên một chồng gạch, đặt lên trán hoặc thái dương một tảng đá nặng hơn 40kg, rồi cho người cầm búa tạ đập vỡ, chồng gạch sau lưng cũng vỡ tan. Để biểu diễn được môn này, khi còn học với thầy ở Hong Kong, ông phải giải phẫu lấy toàn bộ xương mũi, nếu không sẽ gãy xương mũi. Với Thiết Kiều công, ông nằm ngửa kê một ghế ở vai, một ở đùi, đặt lên bụng tấm ván dài 6m để cho hơn 20 người (gần 1,5 tấn) đứng lên. Về Khinh công, ông nằm dài trên hai nồi đất, trên ngực đặt ba tảng đá khoảng 150kg, cho người cầm búa tạ đập vỡ đá, nhưng ông và hai nồi đất vẫn nguyên lành…

Cho xe lu 12 tấn cán qua

Có một chiêu độc mà trên thế giới này chưa ai làm được. Năm 1961, trên SVĐ Trà Vinh, ông nằm cho xe lu 12 tấn cán qua.

Lần biểu diễn này, ông suýt tử nạn khi chiếc xe lu đang nằm trên người ông thì tài xế “run” quá làm tắt máy. “Ông Tỉnh trưởng Trà Vinh lúc bấy giờ thấy vậy nhảy lên đấm thẳng vào mặt tài xế, làm anh này “tỉnh hồn” khởi động nổ máy xe chạy qua. Thời gian diễn ra gần 5 phút, nếu để chừng 20 giây nữa là hơi trong người hết và thân thể tôi sẽ bị lép kẹp. Khi tôi đứng dậy, cả rừng người hò reo, ào ào đến ôm hôn, khiêng tôi đi khắp cả SVĐ” – ông kể lại. Từ đó đến năm 1975, ông đã nhiều lần xin phép diễn lại tiết mục này để sách Kỷ lục Guiness thế giới ghi tên, nhưng chính quyền lúc đó không đồng ý.

“Người ngoài hành tinh”

Sau năm 1975, ông về làm thợ cơ khí cho xí nghiệp Dệt Hồng Gấm với tay nghề 7/7. Ông là một trong những người thành lập Hội Võ thuật TP.HCM và được mời đi Liên Xô và Italy biểu diễn. Khán giả hai nước này kinh ngạc, thậm chí tại Italy, người ta còn gọi ông là “Ummo” (người ngoài hành tinh).

Một cuốn sách xuất bản cuối năm 1992 tại California (Mỹ) có tựa đề Những người có khả năng siêu phàm, trong 3 kỳ nhân thế giới, Đại lực sĩ Hà Châu được xếp vào hàng thứ. Người thứ nhất là một thuật sĩ Yoga Tây Tạng, thuộc phái Huyền Tôn Mật tông. Năm 1991, người này được hội Yoga thế giới chôn sống tại Hà Lan một tháng trời dưới cát mà vẫn khỏe mạnh. Người thứ hai là võ sư Hohen-Soken ở đảo Okinawa (Nhật Bản), ông đi một bài quyền trên một tấm ván mỏng thả trên mặt nước.

Gác kiếm…

Sau nhiều năm “hành hiệp võ lâm”, năm 73 tuổi, ông “rửa tay gác kiếm”. Vợ chồng ông đang sống trong căn hộ nhỏ ở cư xá Công Nhân, phường An Khánh, Quận 2, TP.HCM. Là người nổi danh, nhưng ông sống rất bình dị. Ở cái tuổi 83, ông vẫn tập luyện hằng ngày và làm việc cật lực. Công việc của ông chủ yếu là chế tạo dụng cụ tập võ cho các học trò. Thỉnh thoảng, ông đi dạy thêm cho những học trò thân cận, hoặc cho các võ sư tên tuổi học thêm tuyệt kỹ… Ngoài ra, ông cũng là một nghệ sĩ tài hoa trên nhiều lĩnh vực như điêu khắc hội họa hoặc sáng tác thơ đường. Ông đã từng làm thầy đồ viết thư pháp cho khách hàng để kiếm thêm tiền trà thuốc… Có một điều lạ là ông chưa hề mở võ đường. Ông cho rằng khi đã mở võ đường, bắt buộc phải nhận đủ mọi thứ thành phần, không kiểm soát được, sợ dạy nhầm người gây những hậu quả đáng tiếc cho đời…

Nhà “chế tạo máy U83”

Sợ kỷ lục xe lu 12 tấn cán qua người ông bị thất truyền, suốt gần 10 năm, ông đã nghiên cứu và chế tạo thành công máy tập Thiên Cân tạ bằng những phương tiện thô sơ, nhưng rất hiệu quả. Máy hoạt động theo nguyên lý đòn bẩy, nên người tập có thể tập một mình, càng đẩy sức nặng càng đè mà không nguy hiểm đến tính mạng. Điều quan trọng là máy có thể cho người tập biết được sức nặng từ vài trăm đến 15 tấn đè lên người.

Ông kể: “Hồi trước khi tôi tập Thiên Cân tạ này, sư phụ lấy tấm ván ngang 6 tấn, dài 12m, dày 8 phân quấn ngang một sợi dây xích bắt tôi nằm ngửa, lấy tấm ván nặng ấy đè lên người, tôi vận công và huyệt đạo để chống đỡ, khi nào chịu hết nổi sư phụ mới nhấc ra. Khi tôi chịu được 3 phút liên tục trong nhiều tuần, sư phụ bỏ thêm sắt, đá tăng dần khối lượng.

Ròng rã hơn chục năm trời, sức chịu ngoại lực của tôi lên gần 15 tấn. Vài năm, sư phụ cho thử một lần, tôi nằm xuống cho xe cán qua… Việc này rất tốn kém và nguy hiểm tính mạng, nên học trò của tôi không dám mạo hiểm…”. Từ ngày ông chế tạo thành công chiếc máy đến nay, một số võ đường ở Pháp và Italy tìm đến đặt hàng. Tuy nhiên, ông cũng ngậm ngùi: “Vài năm nữa, kỷ lục này sẽ được ghi vào Sách Kỷ lục Guinness… nhưng lại sợ ngày ấy mình không còn cơ hội nhìn thấy nữa. Bởi năm nay, tôi đã già lắm rồi, vài hôm nữa là bước sang tuổi 85, không biết lúc nào mình sẽ ra đi…”.

Thượng đài tuổi 83

Trăn trở là thế và dù đã “gác kiếm”, nhưng ông vẫn thượng đài theo lời đề nghị rất trân trọng của bạn bè để biểu diễn những tuyệt kỹ công phu của mình trong chương trình Cửu long Chín rồng vào tháng 7/2006 tại nhà thi đấu Quân khu 7.

Tại lễ đài, ông đã biểu diễn lại chiêu Thiết Thủ công, dùng đầu đập gạch, gối đầu lên một chồng gạch, đặt lên trán hoặc thái dương một tảng đá nặng hơn 40kg cho người cầm búa tạ đập vỡ đá, chồng gạch sau lưng cũng vỡ, nhưng cái đầu của ông già 83 vẫn.. không hề hấn gì! Sau đó ông dùng bàn tay chặt gãy 4 chân ghế gỗ… Hàng ngàn tiếng vỗ tay của khán giả vang lên không ngớt sau màn biểu diễn của ông và các học trò…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s