Quyền Anh – nghề nguy hiểm!

Quyền Anh, là môn thể thao đối kháng với hai người tham dự cùng hạng cân, đánh nhau bằng những quả đấm được bọc vào tay. Nhưng đây là một nghề đòi hỏi sự dũng cảm vì nó được xét vào một trong những nghề cực kỳ nguy hiểm!

Trong khoảng thời gian 1-3 phút được nghỉ khi đó kết thúc một hiệp, các võ sĩ quyền Anh được nghỉ ngơi 1 phút. Sau một số hiệp đấu: trọng tài có thể phân chia thắng bại bằng knockout kỹ thuật hoặc bị thua điểm.

Quyền Anh (đánh bốc – Boxing) có lịch sử rất lâu đời. Khoảng 3700 năm trước Công nguyên, ở xứ Mésopotamie (cổ Hy Lạp) đã lưu hành môn đấu quyền, thuỷ tổ của môn quyền Anh ngày nay.

Có một thời gian môn này bị suy giảm, mãi đến năm 1750 trước Công nguyên mới thịnh hành trở lại. Bấy giờ, vào những ngày nghỉ ngơi người ta thường tổ chức thi đấu quyền, với sự tham dự đông đảo của mọi tầng lớp.

Đất nước Hy Lạp phát triển khá mạnh mẽ những cuộc thi đấu quyền, thậm chí còn cho phép các đối thủ được phép mang thêm dây da hoặc dây sắt vào tay để hạ đối thủ nhanh hơn, bởi luật thi đấu lúc đó là đấu đến khi nào có một người không thể tiếp tục đấu nữa mới thôi!

Đến năm 746 trước Công nguyên, sau khi La Mã tiêu diệt Hy Lạp, môn đấu quyền cũng truyền theo đến La Mã với sự hưởng ứng nhiệt tình của tầng lớp thanh niên.

Tuy nhiên, do sự phát triển môn đấu quyền ngày càng đi sâu vào sự tàn nhẫn, nên đến năm 404 trước Công nguyên, hoàng đế La Mã là Theodosius đệ nhất đã ra lệnh cấm hẳn môn đấu quyền.

Mãi đến thế kỷ 16, môn đấu quyền xa xưa của Hy lạp – La Mã đã trở thành một hoạt động ưa chuộng của giới trung lưu và thượng lưu ở nước Anh trong phong trào phục hưng. James đã trở nên bá chủ môn đấu quyền ở Anh sau khi đánh bại tất cả những danh thủ sừng sỏ khác, và là người đầu tiên mở trường dạy môn đấu quyền.

Sau đó, một nhà vô địch người Anh thế hệ nối tiếp là Jack Broughton đã đi xa hơn: mở trường dạy đấu quyền, phát minh ra đôi găng tay để giảm bớt tai nạn trong thi đấu, lập ra qui tắc đấu quyền mang tính thể thao hơn..

Đến năm 1865, một hầu tước người Anh là Queens Beery Vlll lại cải tiến qui tắc đấu quyền thành một qui tắc mang tính tài tử hơn: chỉ đấu ba hiệp, mỗi hiệp ba phút, thay vì đấu mười sáu hiệp như qui tắc Broughton. Sau này qui tắc Broughton trở thành luật thi đấu quyền Anh nhà nghề và qui tắc Berry trở thành luật thi đấu quyền Anh tài tử.

Từ đó, môn quyền Anh đã lan toả đến nhiều vùng đất khác trên hành tinh. Năm 1881, Hiệp hội Quốc tế quyền Anh tài tử ra đời, tạo cơ hội cho môn quyền Anh phát triển rộng rãi hơn. Và năm 1904, Thế vận hội lần thứ ba đã chính thức xếp môn quyền Anh vào các môn thi đấu chính thức.

Môn quyền Anh ngày nay phát triển trên toàn thế giới, nổi tiếng với kỹ thuật chỉ sử dụng đôi tay với ba đòn chính là đấm thẳng, móc ngang và móc lên, cộng với kỹ thuật sử dụng hai chân di chuyển kết hợp với sự tránh né của thân thể, đầu…

Ngoài ra, luật thi đấu môn quyền Anh chỉ cho phép đánh vào khu vực phía trước mặt và từ trên thắt lưng trở lên, buộc người tập môn quyền Anh càng khổ luyện hơn hầu giành được ưu thế trong thi đấu cũng như trong tự vệ.

Môn quyền Anh, do chỉ sử dụng ba đòn tấn công là ba đòn tay, nên người tập được luyện cho đôi tay đánh thật nhanh và thật mạnh vào những điểm yếu trên vùng cơ thể cho phép đánh, song song với kỹ thuật gạt đỡ, tránh né, nhập nội chắc chắn và nhanh nhẹn như chớp, tất cả sẽ làm cho đối thủ luống cuống, không kịp đỡ và chỉ cần một đòn tay trúng đích là có thể hạ đối thủ rồi!

Những năm bước vào thế chiến thứ hai thì môn quyền Anh mới phát triển rộng rãi hơn và bắt đầu có những giải vô địch.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s